Giảng's Blog – Lời quê

Điều bất ngờ

Posted in Văn học by ttgiang on 24/03/2010

Truyện vui

“Thoạt tiên, chú sẽ ngồi hơi xa ta một chút, như vậy vậy đó, nằm vậy đó trong cỏ. Như vậy đó. Ta sẽ đưa đôi con mắt tròn mà liếc nhìn chú, và chú sẽ không nói một tiếng nào. Ngôn ngữ vốn là cội nguồn của ngộ nhận…”

“Nhưng, mỗi ngày mỗi qua, thì chú mỗi có thể ngồi xích lại mỗi gần ta hơn mỗi chút…”

“Tình bạn là bạn hẹn ta lúc bốn giờ chiều, thì khởi từ lúc ba giờ chiều, cõi lòng ta đã bắt đầu sung sướng”

(Hoàng Tử Bé)

Trước tiên, tôi buộc phải nói ngay với các bạn rằng: tôi là một gã trai chưa có vợ, kéo theo là chưa có gia đình.

Tại sao vậy? Là vì tôi để ý thấy, tiếp xúc với với bất kỳ ai, họ cũng hỏi tôi một lâu là: anh có vợ chưa? Họ luôn nhìn tôi với một thái độ, nói thế nào nhỉ, kinh ngạc xen lẫn chút thương hại, khi nghe tôi trả lời là “chưa”.

Họ làm như, việc cước vợ lập gia đình là điều gì đó quan trọng nhất trên đời, mọi thứ khác đều là thứ yếu. Và thế là bất kể tôi đạt được nhiều thành công trong cuộc sống, trong mắt họ tôi vẫn là một kẻ đáng thương. Nhưng, thâm tâm tôi cho điều đó rất bình thường, dù gì tôi cũng chưa đến ba mươi!

Vào một buổi chiều lang thang trên mạng, tôi vô tình bắt gặp trang web của công ty “dịch vụ hẹn hò thần tốc”. Bạn đã không còn trẻ? Bạn chưa có người yêu? Bạn giao tiếp không tốt? Bạn không có thời gian để kiếm một người yêu để đi đến hôn nhân? Hãy đến với dịch vụ chúng tôi, bạn sẽ nhanh chóng tìm được một cô người yêu như ý. Chà. Quả thiên hạ thông minh thật. Những gì mình chưa nghĩ đến thì họ đã biến thành hiện thực. Tôi quyết định làm khách hàng của họ, một phần muốn biết họ làm ăn thế nào và điều quan trọng hơn: biết đâu ta sẽ tìm được một cô người yêu vừa ý?

Sáng thứ bảy, tôi ăn vận khá bảnh, lần theo địa chỉ đi đến trụ sở công ty. Đó là một tòa nhà ba tầng khá khang trang. Một người đàn ông lịch sự cúi gấp xuống khi tôi bước vào phòng tiếp tân. Họ làm ăn đường hoàng thật, tôi nghĩ bụng. Ở đó đã có ba bốn chàng trai độ tuổi tôi đang ngồi ở hàng ghế chờ đợi. Họ có vẻ suốt ruột thông qua việc chốc chốc lại nhìn đồng hồ và đồng loạt dõi theo kỹ hành động cô tiếp tân. Tất cả đều lộ vẻ căng thẳng lóng ngóng, pha chút ngượng ngùng như những gã trai chưa có người yêu thường thể hiện.

Đến lượt tôi đối diện với cô tiếp tân, tôi cố tỏ ra một cách bình thường nhất; khi nhìn sâu vào cô tôi vẫn cảm giác một chút ngượng ngập; dường như cô cười cợt tôi thì phải: cái anh này chắc tệ lắm đây mới tới tìm tôi. Có lẽ không phải, những người tự ti thường cho rằng người khác đang nhạo họ!

Cô tiếp tân độ 25, nhan sắc tương đối bình thường, được cái khuôn mặt ưa nhìn, thanh tú, và đặc biệt nụ cười có duyên. Cô nổi bật giữa đám đông bởi chiếc áo hồng đậm.

“Ở đây, chúng tôi cung cấp cho quý khách bốn loại cuộc tình: kiểu Mỹ, kiểu Hàn, kiểu Hồng Kông, và kiểu Việt Nam..”

“Trước hết phải thử kiểu Mỹ đã”. Tôi nghĩ thế, không đắn đo mua ngay một vé kiểu Mỹ. Một nhân viên công ty dẫn tôi vào một căn phòng trên lầu 2. Giữa căn phòng có một bức vách ngăn cách ra làm hai, thông nhau bởi những ô vuông. Mỗi bên có những ô nhỏ khoảng rộng gần 1 mét và cách nhau khá xa. Tôi được dẫn vào một ô trong số đó. Một cô gái từ phía bên kia bức tường trò chuyện với tôi. Đây là cách “làm quen trong 3 phút” mà tôi đã dược nghe cô tiếp tân quảng cáo.

“Anh có thường hay xem phim không?”, “Có, tôi thích nhất phim hành động Mỹ, còn cô”? “Tôi cũng vậy”. Phim ảnh, đó là thứ mà tôi yêu nhất trên trần đời này, thật không có gì vui hơn khi gặp người cùng sở thích. Tôi chấp nhận cô gái ấy. Nếu sau này tôi có không còn thích cô thì chí ít cũng có cái bám víu là cái sở thích phim ảnh trong cô.

Chúng tôi hẹn hò “kiểu Mỹ”, cô gái tôi quen thật bạo dạn. Bữa thứ nhất xem phim. Nàng chủ động nắm lấy tay tôi. Bữa thứ hai đi ăn tối, nàng gợi ý tôi tiễn về căn hộ. Đến bữa thứ ba thì chúng tôi đã làm cái điều mà không nói ra thì ai cũng biết(!). Bữa thứ tư, sau khi nghe tôi trình bày về cái ý định làm quen để tiến tới hôn nhân, nàng la lên “té ra anh quen em chỉ để đạt được mục đích của anh thôi à?”. “Ta chia tay nhau nhé”. Rồi nàng bước đi. Tôi cố ngăn lại, cố gắng liên lạc, nhưng đều bất thành. Từ đó tôi không gặp nàng thêm lần nào nữa. Nói chung những cuộc tình đến rất nhanh thì đi chóng vánh cũng không kém, tôi không hề chút hối tiếc!

Tôi lại thân hành tìm đến công ty môi giới lần nữa. Cũng cô gái có nụ cười có duyên với chiếc áo hồng đậm nổi bật đón tôi.

“Chào anh, việc hẹn hò của anh tiến chuyển tốt đẹp chứ?

Tôi cố tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng vẫn không giấu được sự ấm ức một mức nào đó.

“Nếu đã tốt thì tôi đã chẳng tìm đến cô đây!”

Cô gái nở nụ cười ra chiều cảm thông.

“Vẫn còn nhiều cơ hội cho anh. Anh tiếp tục thử thời vận chứ?”

“Dĩ nhiên là có, nếu không thì tôi đã chẳng đến đây. Cô cho tôi “cuộc tình kiểu Hàn” đi.

Không phải chờ lâu, tôi được đáp ứng ngay một đối tượng hẹn hò kiểu Hàn sau 30 phút. Quả là, hẹn hò kiểu Hàn khác biệt và thú vị hơn kiểu Mỹ nhiều. Ngày đầu tôi và nàng đi dạo công viên, nhìn nhau, nàng e lệ. Lần hẹn hai, chúng tôi cùng nhau đi công tác xã hội mà nàng quan tâm. Lần hẹn ba, chúng tôi bước nhẹ trên những con đường vắng và mơn man gió. Tôi hoàn toàn hoài lòng. Duy chỉ có một điều: nàng hay giận dỗi tôi một cách khó hiểu. Nhiều lần, nàng để mặc tôi trong mưa gió bảo bùng ở dưới cổng nhà nàng mà chẳng thèm quan tâm lấy một câu…

Tôi nói với nàng: “chúng ta kết hôn đi”. Nàng nhìn xa xăm “chúng ta chưa quen bao lâu mà, chưa hiểu nhau nhiều”. “Anh thấy là anh và em hợp nhau.”. “Đơn giản thế sao? Có cần thiết thế không? Yêu nhau nhiều lúc chẳng cần kết hôn”. “Em có những việc thật khó xử. Hãy cho em thêm một thời gian…”.

Sau nhiều năm tình trường tôi nghiệm ra rằng nhẫn nại là đức tính quý giá ở một chàng trai…

Ừ, thì chờ…

Một tháng sau, bất ngờ tôi nhận được bức thư của nàng, trong thư nàng viết.

“Anh à, em bị một căn bệnh hiểm nghèo khó chạy chữa, không còn sống lâu. Em đã ở một nơi rất xa. Em muốn được yên tĩnh sống nốt những tháng ngày còn lại trong bình yên. Quên em đi…”

Thế là hết, tôi ngậm ngùi xa mối tình Hàn quốc của mình.

Hơn một tháng để lấy lại thăng bằng, tôi lại tìm đến cái trụ sở có cô gái có nụ cười duyên dáng rực rỡ trong chiếc áo hồng đậm.

“Lại gặp anh rồi. Anh vẫn chưa gặp được người thích hợp hay sao?” – cô gái nhìn tôi nhoẻn cười, giờ thì thái độ gần gũi hơn hẳn.

“Đáng ra thì đã…nhưng bây giờ thì…”

Tôi trầm ngâm, nán lại xem có nên nói cho cô ấy biết thêm một vài sự thật hay không…

“Mà thôi, tôi đã đến đây rồi. Cô làm ơn cho tôi một vé mối tình Hồng Kông…”

Cô gái nhìn chăm chú vào tôi rồi mỉm cười. Dĩ nhiên tôi được đáp ứng, vì tôi là “thượng đế” mà. Cô gái của kiểu mối tình HK khác biệt hẳn với hai cô gái trước kia. Nàng xinh tươi, hồn nhiên, lãng mạn nhưng cũng khá thực tế. Chúng tôi đã cùng nhau hẹn hò nhiều nơi: quán nước, công viên, quán café, trò chuyện rất hợp ý. Chừng vài tuần sau, nàng lại dẫn tôi đi gặp bạn bè.

Những lần sau cũng vậy, tôi ngập trong những mối quan hệ của nàng: rối rắm phức tạp. Mà khổ, tôi là người nội tâm, muốn nàng hãy dành cho tôi những khoảng lặng. Cuộc sống em rộn rã quá. “Anh thật không hiểu, tại sao em lại có thể quen với những người này”. Một lần tôi bực mình nói thẳng. “Tại sao em lại không thể? Đó là bạn bè của em. Anh phải tôn trọng”. “Nhưng nó khác biệt con người và môi trường em đang làm việc”. “Em không biết, ở bên họ em chỉ thấy vui vẻ”. Nguồn gốc tôi và nàng một ngày dần khác biệt là thế đó. Kết cục chia tay là điều không tránh khỏi.

Dĩ nhiên tôi buồn. Nhưng rồi nó cũng qua nhanh. Trời đất xui khiến tôi lại đến nơi cái trụ sở ba tầng, nơi có cô gái có nụ cười dễ thương cùng chiếc áo hồng ấn tượng.

Đã quá quen với khuôn mặt của tôi, cô gái nhảy mắt rồi cười. Tôi thấy ở đó một sự thân thiện sau ba lần gặp gỡ. Trong khoảnh khắc đó, bỗng một ý nghĩ lạ lẫm thoáng qua trong đầu tôi, không hiểu trời đất rủn rủi thế nào mà tôi lại ghé hơi sát cô, nói nhỏ bằng một giọng đủ nghe:

“Em dễ thương lắm. Anh muốn được làm quen với em. Thật là vui khi anh biết số điện thoại của em…”

Cô gái thoáng bối rồi, nhưng rồi định thần, mỉm cười ý nhị…

“Em chờ đợi câu nói đó lâu rồi…”

Chúng tôi nhìn nhau, tự nhiên mặt cô đỏ bừng.

Giờ thì tối không kể tiếp. Chỉ biết là sau đó tôi quyết định thôi, không còn làm khách hàng của dịch vụ mai mối “thần tốc” nữa.

Chắc chắn các bạn biết điều bất ngờ là gì rồi…

Tagged with:

2 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. Dung còi said, on 27/03/2010 at 6:38 chiều

    hehe. Sao a lại nghĩ ra nhìu trò hay thía. Chắc a là chuyên gia xem phim các kiểu rùi. hé hé.
    Sao a ko kể típ vài kiểu yêu nữa cho bùn cười?
    đôi khi hạnh phúc quanh ta mà ta chưa nhận ra nhỉ? e cũng phải đến chỗ hẹn hò thần tốc mới đc, bít đâu có điều bất ngờ xảy ra? (có khi gặp ngy cũ ở đó. ha ha)

  2. Dung còi said, on 17/04/2010 at 8:04 chiều

    Viết entry mới lên đây đi a ơi, đừng viết trong face nha. e ứ đọc đc. ka ka.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: